Địa chỉ mua bán điện thoại vertu chính hãng và Đăng ký dịch vụ thiet ke web, thue vpssua chua dien nuoc uy tín, cam kết chất lượng dịch vụ. Phục vụ hơn 500000 khách hàng cả nước

 
Rss Feed
07:55 ICT Thứ bảy, 22/09/2018

Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 11
  • Khách viếng thăm: 8
  • Máy chủ tìm kiếm: 3
  • Hôm nay: 594
  • Tháng hiện tại: 20103
  • Tổng lượt truy cập: 5961163

Tiện ích

Trang tin nội bộ

Tra điểm Hs

Tkb Hs

Tkb Gv

Trắc nghiệm

Albums ảnh

Thơ chọn lọc

Ngày này năm xưa

Văn bản

Tư liệu Văn

Tài liệu TK

Bản đồ

Flash Games

Truyện

Truyện Vui

Dịch tự động

Thăm dò ý kiến

Đánh giá của bạn về website này?

Rất hay

Thiết thực, cần phát huy nữa

Có nhiều thông tin hữu ích

Tất cả các ý kiến trên

Giới thiệu

Lịch sử trường

Lịch sử trường Được thêm vào: 21:07 ICT Thứ tư, 18/08/2010 Vài nét về lịch sử hình thành và phát triển trường Trung Học Thủ Đức-Hoàng Đạo-Nguyễn Hữu Huân. từ ngày thành lập (1962) cho đến nay (2018) Năm học...

Đổi mới phương pháp dạy học - Quan trọng là vận dụng phương pháp

Đăng lúc: Thứ ba - 25/10/2011 22:07 - Tác giả bài viết: - Đã xem: 2136
ảnh minh họa từ internet

ảnh minh họa từ internet

Vừa qua, cuộc trao đổi về Đổi mới phương pháp dạy học đã thu hút sự quan tâm đóng góp ý kiến của nhiều nhà giáo ở trong nước và nước ngoài cùng đối tượng là người học. Chúng tôi xin giới thiệu bài viết tổng kết của nhà báo Thao Lâm.

Điều đó chứng tỏ đây là vấn đề tuy không mới, Bộ Giáo dục và Đào tạo đề ra chủ trương đổi mới phương pháp dạy học từ lâu,  tuy nhiên chủ trương này vẫn chưa thật sự đi vào cuộc sống, do những quan điểm khác nhau cũng như cách thực hiện.

Chọn phương pháp phải đúng với điều kiện cụ thể

Mở đầu cuộc thảo luận này là bài viết của thầy giáo Hồ Hoàng Khải (TP Cần Thơ) có đầu đề: “Lỗ hổng” trong đổi mới phương pháp dạy học”. Tác giả bày tỏ quan điểm chủ đạo của mình trong bài viết: “Một phương pháp hay không có nghĩa là đem nó vào trong tiết dạy là đạt được hiệu quả mong muốn. Càng không có nghĩa là trong một tiết dạy tập hợp hết các phương pháp tiên tiến hiện hành thì sẽ thành công”. Mà vấn đề quan trọng là người vận dụng các phương pháp đó sao cho đúng lúc, đúng với tiết học, phù hợp với nội dung và nhất là đúng đối tượng người học trực tiếp.

“Lỗ hổng” đáng quan tâm nhất ở đây là những hiện tượng thái quá và máy móc trong việc vận dụng những phương pháp mới. Từ chỗ lạm dụng cách dạy một chiều, chỉ có đọc-chép, tiến sang một thái cực khác là phủ nhận hoàn toàn cách dạy đọc-chép trong những tình huống cần thiết.
 
Tác giả viết: “Đối với những tri thức có tính chất suy luận, việc vận dụng các phương pháp thảo luận nhóm, đối thoại, đặt câu hỏi… là điều không còn gì bàn cãi. Còn đối với tri thức thuần túy là thông tin, mà dung lượng bài học thông tin quá nhiều…thì làm sao mà giáo viên không ít nhiều sử dụng cách dạy đọc-chép”. Đây cũng là lúc người dạy tinh lọc lại những tri thức trọng tâm để học sinh không bị hoang mang, phân tán.

Bản thân các phương pháp dạy học dù mới hay cũ đều là phương tiện để người thầy sử dụng nhằm đạt tới mục tiêu cụ thể của tiết học. Nếu đổi mới phương pháp theo sự chỉ đạo đồng loạt mà thiếu quan tâm đến những điều kiện cụ thể của từng lớp học, tiết học thì phương tiện (phương pháp mới) có thể biến thành mục tiêu tối hậu. Từ đó thầy giáo thiếu quan tâm đúng mức tới nội dung chủ yếu của bài học, cho nên về hình thức giờ học có thể trở nên sinh động hơn, người học trước mắt thấy hứng thú, nhưng qua nhiều tiết học như vậy để lại những lỗ hổng kiến thức không sao khắc phục được. Bạn sinh viên ký tên là Nguyễn Thư viết bài với đầu đề “Đổi mới phương pháp dạy học nhìn từ phía người học” đã phản ánh tình trạng đó.

Đó chính là thái cực thứ hai – Hậu quả của việc “phủ nhận sạch trơn” cách dạy truyền thống và lạm dụng các phương pháp mới không đúng lúc đúng chỗ; càng không biết kết hợp giữa phương pháp mới và phương pháp cũ!

Nói cho công bằng thì phương pháp dạy truyền thống không phải chỉ là sự truyền đạt kiến thức một chiều, càng không phải chỉ là thao tác đọc-chép đều đều buồn tẻ trong suốt tiết học. Nhiều thầy giáo giỏi thuộc các thế hệ trước đây dù dạy theo phương pháp cũ nhưng luôn chú trọng cách dạy theo suy luận, không coi trọng việc học thuộc lòng mà luôn khuyến khích tính chủ động, sáng tạo của học sinh, luôn nâng đỡ những học sinh hay hỏi, dám “phản biện” những ý kiến của thầy hoặc tìm ra cách giải bài toán khác với cách giải của thầy…

Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta không ủng hộ việc đổi mới phương pháp, mà chỉ không đồng tình với việc vạch ra một ranh giới tuyệt đối giữa phương pháp cũ với phương pháp mới. Cũng chính vì vậy, nhà giáo Nguyễn Huỳnh Mai, dạy học lâu năm ở nước ngoài, đã nêu ý kiến: Phải chăng là nên dùng chữ “cập nhật” phương pháp giảng dạy thay cho chữ “đối mới”. Nếu dùng chữ “đổi mới” thì e rằng có thể gây hiểu nhầm. Đổi mới là bỏ cái cũ vì nó hết thích hợp…Riêng bản thân tôi, trong quá trình đi dạy từ năm 1975 đến 2009 ở Bỉ, tôi đã phải liên tục cập nhật phương pháp giảng dạy vì thời thế thay đổi, quan niệm của việc dạy và học không còn như xưa; vì khoa học có tiến bộ, chúng ta hiểu rõ hơn nhu cầu tâm lý học sinh chẳng hạn; kỹ nghệ thông tin giúp ta thêm nhiều phương tiện hỗ trợ…Sau cùng, nội dung của môn mình dạy có nhiều cái mới nữa.

 

Vì vậy, dùng chữ “cập nhật” dễ được chấp nhận hơn: nó không bao gồm ý phải bỏ cái cũ. Ta vẫn giữ đấy chứ, giữ những phần còn thích hợp và tốt nhất trong hoàn cảnh đặc thù. Nhưng ta đi cùng với trào lưu, nhập cái mới mà nhập có suy nghĩ, đắn đo. Nhập với những biến chế cần thiết cho thích hợp với người đi dạy và người đi học bên ta, trong giới hạn vật chất mà ta phải đương đầu. Hành trình này, các nhà toán học gọi là “tối ưu hóa ràng buộc” (optimalisation des contraintes).

Dù đã lâu năm ở nước ngoài, những ý kiến tham vấn của nhà giáo Nguyễn Huỳnh Mai thật đáng trân trọng.

Nhà giáo Tuy Can cũng đang định cư ở nước ngoài, đã từng giảng dạy ở cả Việt Nam và Mỹ, cũng có chung nhận định: "Không có phương pháp nào tuyệt đối hay hoặc dở hoàn toàn,  mà vấn đề quan trọng là sự vận dụng thích hợp với đối tượng. Tôi đã dạy về môn viễn thông tại trường Kỹ sư và trường chuyên nghiệp trung cấp tại Saigon trước năm 1975 vài năm và 18 năm dạy điện tử tại Mỹ; từ Lesson Plan tới Teaching Method, tôi linh động theo trình độ chung của sinh viên trong lớp, nhưng tôi vẫn bám sát chương trình của nhà trường, của Bộ Giáo dục. Tôi luôn thực hiện cái nguyên tắc tự đặt ra cho mình: “Dạy sao cho sinh viên khi bước ra khỏi lớp học thì không ai hiểu lơ mơ về những kiến thức được học hoặc còn thắc mắc mà chưa được giải đáp”.

Vai trò vận dụng sáng tạo của người Thầy

Người Thầy giữ vai trò rất quan trọng trong việc chọn phương pháp đúng để nâng cao hiệu quả giảng dạy, bởi thực trạng trình độ học sinh mỗi lớp học mỗi khác mà chỉ có giáo viên lớp đó mới có thể hiểu được và nắm vững thực chất. Thế nhưng trong thực tế, nhiều khi người giáo viên không được quyền chọn phương pháp dạy học mà phải làm theo sự chỉ đạo của cấp trên và theo “phong trào”.

Bạn đọc Nguyễn Đình Nguyên viết: “Phương pháp đổi mới là tốt nếu được áp dụng phù hợp với đối tượng chứ không thể áp dụng đồng loạt một cách cứng nhắc. Thế mà nhiều giáo viên hiện nay chịu một áp lực rất lớn về dạy theo phương pháp mới, nhất là phải chạy theo các chỉ tiêu thi đua về “kết quả” – mà theo tôi đó là biểu hiện của căn bệnh thành tích khó chữa của ngành giáo dục”.

Bạn đọc Nguyễn Thế Đức bày tỏ ý kiến: “Theo tôi suy nghĩ, nên đổi mới phương pháp dạy học từng bước một, không nên quá kỳ vọng vào việc đổi mới toàn diện”, bởi phải nhìn vào thực tế về trình độ đội ngũ giáo viên, về nội dung chương trình còn nhiều điều bất cập gây ra sự nhàm chán đối với học sinh. Hãy xem những bài văn đưa vào sách giáo khoa như Chí Phèo, Chị Dậu…là những chủ điểm khá xa vời đối với tuổi trẻ hôm nay. Vì vậy, việc đổi mới phương pháp dạy học cần tiến hành từng bước phù hợp với việc nâng cao trình độ đội ngũ giáo viên cũng như đổi mới nội dung chương trình sao cho thiết thực.

Tham gia cuộc thảo luận này, nhà giáo Trần Quang Đại (Hà Tĩnh) đã khẳng định: “Không có phương pháp nào có thể phát huy hiệu quả đối với những giáo viên thiếu tâm huyết và đối với những học sinh, sinh viên không có ý chí học tập”, cho nên vai trò của các nhà quản lý đất nước nói chung và quản lý giáo dục nói riêng, là bằng những chính sách, chế độ nhằm khuyến khích và tạo ra động lực cần thiết cho cả thầy và trò trong việc dạy và học để cùng hướng tới mục tiêu cần hướng tới của nền giáo dục nước nhà. Tác giả cũng đồng tình với quan điểm: Không có một phương pháp giáo dục chung cho tất cả các đối tượng, cũng như một bài học không chỉ áp dụng một phương pháp mà thành công; hơn nữa còn phải thấy: phương pháp giáo dục cũng không phải là những nguyên lý có sẵn, bất biến mà là kết quả của sự sáng tạo, thay đổi không ngừng. Điều đó cũng nói lên vai trò quan trọng có ý nghĩa quyết định của người Thầy trong việc vận dụng thành công phương pháp mới.

Nhà giáo Nguyễn Huỳnh Mai (Bỉ) cũng phát biểu tương tự: “Cập nhật phương pháp giảng dạy là một chuyện thường tình vì không có phương pháp giáo dục duy nhất hữu hiệu để áp dụng cho bất cứ môn học nào, trong bất cứ bối cảnh và thành phần học sinh nào, hoặc cho mọi chủ đích.

Ngoài ra, phương pháp giảng dạy phải đi kèm với phương pháp thi cử. Thay đổi là phải thay đổi cả hai. Không những trong hình thức mà ngay trong nền tảng và trong quan điểm triết lý.”
 
(Còn tiếp)
Tác giả bài viết: Thao Lâm
Nguồn tin: Dân trí
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn